MẤT ĐI LÒNG TIN

Có những người bạn hỏi Tử Minh rằng khi lòng tin của ta cảm thấy bị giảm thiểu, sự xác quyết trong ta về thế giới tâm linh, những giáo lý của tôn giáo bị lay động thì ta phải làm gì?

Tính ra đây cũng là một điều dễ gặp phải nếu ta khởi bước trên Đạo Lộ mà không gặp được nhiều thuận cảnh, không thầy, không bạn. Vậy nên nhân câu hỏi này Tử Minh có đôi điều muốn chia sẻ với mọi người như sau.

Đầu tiên, Tử Minh xin kể cho mọi người nghe về câu chuyện của đức Phật Thích Ca. Khi ngài ra công khổ hạnh nhiều năm trong rừng để cầu đạo nhưng không thành công. Lúc hấp hối thì được một bát đề hồ cứu sống sinh mạng. Thân tâm an ổn, khoan khoái ngài chợt về ngày xưa, cái thưở ngài còn là một hoàng tử bé. Ngồi dưới gốc cây ngắm cảnh trời dưới làn gió thổi hây hây mát dịu. Tự nhiên thân tâm nhẹ nhàng an định. Nương theo cái thân tâm an ổn đó mà dụng công 49 ngày thì thành đại Đạo.

Vậy đó, khi tu hành mà niềm tin của chúng ta bị lay động. Một phần là do nghịch duyên, ác cảnh. Một phần nữa là do ta dụng công không khéo.

Nghịch duyên, ác cảnh đó gọi là nghiệp báo, chuyện này ta sẽ bàn sau. Nay trong bài viết này chỉ xin bàn về việc dụng công không khéo.

Khéo là thế nào?

Là thấy cảnh chướng ngại, nếu chưa đủ sức thì không nên đương cự. Cảnh chướng ngại đó tâm ta chưa dung thuận được thì tạm nên né tránh.

Khi tâm an ổn thì lập tức nó vững chãi. Tâm vững chãi sẽ tự động bao dung. Tâm đủ bao dung thì lập tức dung nhập và chuyển hoá được ác cảnh.

Đức Phật có một khoảng lùi lại về cảm giác nhẹ nhàng an định khi bé thơ mà làm tiền đề cho việc đạt Đạo. Nay ta gặp chướng ngại thì cũng nên có một khoảng lùi về lại cảm giác nhẹ nhàng an định và đầy hạnh phúc khi ta mới bắt đầu bước chân vào Đạo Pháp.

Vậy khoảng khắc nhẹ nhàng an định và đầy hạnh phúc khi ta mới bắt đầu bước chân vào Đạo Pháp là gì? Nó gọi là Tam Quy Y, ba nơi tôn quý để ta có thể nương tựa.

- Có những vị thầy đầy đủ tình yêu thương và trí tuệ sẽ không bao giờ rời bỏ chúng ta trong vô lượng kiếp Luân Hồi đó là chư Phật, chư Bồ Tát.
- Có những phương pháp của vị thầy đó hướng dẫn cho ta từng bước đủ đầy hiện hữu khắp nơi trong toàn thể vũ trụ này gọi là Pháp.
- Có những người bạn tâm linh, cũng cùng Đạo Lộ với ta dẫu là vô hình hay hữu hình bên ta gọi là Tăng.

Các bạn thấy đó thời gian là từ quá khứ đến hiện tại và mãi trong tương lai. Không gian là cùng khắp trong toàn bộ vũ trụ này và vô số những vũ trụ khác. Hữu hình hay vô hình đều sát cạnh bên ta.

Ta không hề bị đơn độc trước nghịch duyên, ta không hề bị bỏ rơi trong ác cảnh. Chỉ có do tâm ta không nhận thấy được điều đó mà thôi!

Vậy nên có câu kệ như sau để mỗi khi tâm tư ta thêm sáng tỏ mỗi khi gặp nghịch duyên, ác cảnh:

“Đức Phật Đà đấng Tôn Sư vô thượng,
Chánh Pháp Bảo chốn bảo hộ tột cùng,
Tôn Tăng Đoàn nơi giáo lãnh siêu xuất,
Tấm lòng thành xin nương tựa Tam Tôn”

Xin gửi tặng sự tín tâm, lòng xác quyết này đến những nơi cần chúng.
~ Tử Minh

Comments

comments